Chương 55: “Khóc nữa là hỏng mắt đấy…”
Đăng lúc 18:05 - 21/02/2026
2,044
0
Trước
Chương 55
Sau

Đây là lần đầu tiên Khương Nguyệt nghe Ôn Sùng Lâm nói với cô rằng ‘Anh yêu em’.


Anh vừa nói dứt lời, hơi thở và nhịp tim cô cũng ngừng lại trong chốc lát, cứ ngỡ mình đang nằm mơ.


Rõ ràng đây là lời tỏ tình cũ rích và sáo rỗng nhất, Khương Nguyệt đã từng nghe vô số lần trong tiểu thuyết hay phim ảnh, nhưng khi người đàn ông trước mặt chính miệng nói ra ba chữ đó với cô, cảm xúc và sự rung động mà cô nhận được lại hoàn toàn khác biệt.


Dưới ánh đèn đường vàng cũ kỹ, nét mặt của Ôn Sùng Lâm dịu dàng mà tập trung, trong con ngươi đen láy trong veo của anh in rõ hình bóng trọn vẹn của cô. Lúc này Khương Nguyệt mới muộn màng nhận ra nỗi đau trong anh cũng không kém gì cô, mắt anh cũng vương vệt ửng đỏ. 


Khương Nguyệt mím chặt môi, tầm nhìn nhòe đi, nước mắt lại trào ra ào ạt, từng giọt lăn dài trên gò má. Trong cô lúc này có sự xúc động, có tự trách, có xót xa, tất cả đều hóa thành sự nghẹn ngào không thể thốt thành lời.


Ôn Sùng Lâm vốn dĩ muốn hóa giải hiểu lầm rồi an ủi vợ mình, nhưng không ngờ cô lại khóc dữ dội hơn, nước mắt tuôn rơi như mưa, hệt như một chú mèo con nức nở.


Anh đành phải ôm cô vào lòng, bàn tay to lớn ấm áp vuốt ve tấm lưng gầy gò của cô, giọng điệu như đang dỗ dành một đứa trẻ, tông giọng cũng hạ thấp: “Em còn khóc như vậy nữa là sẽ hỏng mắt đấy.”


Khương Nguyệt chẳng màng đến hình tượng, giọng khàn đặc đầy tiếng mũi nghẹn ngào nói: “Nhưng mà... em thấy anh đã ký vào bản thỏa thuận thừa kế tài sản đó.”


Ôn Sùng Lâm “ừm” một tiếng, thở dài thườn thượt rồi nhẹ giọng giải thích: “Anh có ký vào bản thỏa thuận, nhưng không phải là bản thừa kế tài sản.”


Vừa nghe thấy anh nói vậy, tiếng nức nở của Khương Nguyệt chợt im bặt, cô lùi ra khỏi vòng tay anh, nghi hoặc cau chặt mày, đôi mắt vốn trong veo nay đỏ hoe như mắt thỏ.


Ôn Sùng Lâm chăm chú nhìn cô, từ tốn cất lời: “Thứ anh ký là bản tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế tài sản.”


Từ lúc nhìn thấy tập tài liệu do thư ký Trương đưa tới, Ôn Sùng Lâm đã hiểu mục đích chuyến thăm đặc biệt của ông cụ Ôn.


Nói hoa mỹ là muốn hàn gắn đoạn tình thân đã rạn nứt từ lâu, nhưng xét cho cùng chỉ là một màn kịch đổi chác vật chất và tình cảm.


Nghe Ôn Sùng Lâm tháo gỡ khúc mắc này, Khương Nguyệt đờ đẫn tại chỗ như bị sét đánh, những cảm xúc buồn bã, đau khổ và tủi thân trong mắt dần được thay thế bằng sự kinh ngạc, bối rối và tự trách.


Cô đã uể oải suốt một ngày trời, tinh thần kiệt quệ đến nỗi không còn gì để nói, nào ngờ lại là một hiểu lầm!


Là cô đã nghĩ oan cho Ôn Sùng Lâm.


Ôn Sùng Lâm không hề có ý định ly hôn với cô, hơn nữa còn từ chối sự uy hiếp và dụ dỗ của ông cụ Ôn.


Vì sự bốc đồng của mình mà cô đã bỏ lỡ nửa sau quan trọng nhất của cuộc nói chuyện trong phòng sách.


Trong vở kịch trớ trêu này, người chịu ấm ức hơn cả cô chính là Ôn Sùng Lâm.


Nhận ra điều này, trái tim đang trĩu nặng của Khương Nguyệt đột nhiên đập nhanh mất kiểm soát, tất cả những cảm xúc tiêu cực vừa rồi đều biến thành thành sự bối rối, lúng túng, và một chút… ngại ngùng.


Khương Nguyệt hít mũi, lập tức nín khóc, vội vàng đưa tay lau đi vết nước mắt trên mặt, đứng lại ngay ngắn hệt như một học sinh tiểu học mắc lỗi, rồi vô cùng chân thành và nghiêm túc xin lỗi người chồng mà mình đã trách lầm:


“Đàn anh Ôn, em xin lỗi.”


Nhận ra cách gọi không đúng, Khương Nguyệt vội vàng sửa lại: “Ông xã, em xin lỗi.”


Thấy vạt áo sơ mi trắng trước ngực Ôn Sùng Lâm ướt đẫm một mảng lớn do nước mắt của mình, Khương Nguyệt sờ túi, lấy khăn giấy ra giúp anh lau khô: “Lần này là lỗi của em, là do em bốc đồng, chưa hỏi gì đã không từ mà biệt.”


Ôn Sùng Lâm đứng yên tại chỗ, ánh mắt dịu dàng dõi theo từng cử chỉ của vợ, trái tim cũng từ từ hóa thành một vũng nước.


Quả nhiên, anh chẳng thể làm gì trước sự yếu lòng của cô.


Nhìn thấy chiếc áo sơ mi trắng tinh của Ôn Sùng Lâm bị cô làm nhăn nhúm, Khương Nguyệt chột dạ dừng lại, ngước đôi mắt đỏ hoe sưng húp lên, nghiêm túc nói: “Em hứa lần sau sẽ không thế nữa.”


Ôn Sùng Lâm nuốt khan, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay trắng nõn thon dài của cô rồi áp chặt vào ngực mình: “Bà Ôn, không có lần sau nữa, sức chịu đựng của anh không mạnh mẽ như em nghĩ đâu.”


Trước khi gặp Khương Nguyệt, cuộc sống của Ôn Sùng Lâm trôi qua theo nề nếp, dù gặp chuyện tốt hay xấu thì anh đều có thể xử lý một cách dễ dàng và bình tĩnh. Nhưng kể từ khi gặp Khương Nguyệt, rất nhiều điều đã vượt xa tầm kiểm soát của trái tim anh.


Chỉ hai mươi tư giờ ngắn ngủi nhưng lại dài đằng đẵng, tâm trạng của anh lên xuống thất thường, trải qua đủ mọi cung bậc cảm xúc, chịu đựng nhiều giày vò.


Ôn Sùng Lâm âm thầm thở dài một tiếng: “Những chuyện liên quan đến em, anh không thể nào giữ được sự lý trí tuyệt đối.”


“Sau này không được phép bỏ đi mà không nói lời nào, để anh lại một mình bơ vơ nữa.”


Có biết bao nhiêu điều không thể diễn tả hết thành lời, tóm lại là trong những tháng ngày về sau, anh không bao giờ rời xa cô được nữa.


Khương Nguyệt bổ nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy anh, không hiểu sao cô lại cảm nhận được trong giọng nói bình tĩnh của anh thấp thoáng chút ý tứ van lơi, giống như một chú chó lớn bị bỏ rơi rồi được nhặt về.


Giây phút này, Khương Nguyệt cảm thấy mình là người xấu.


Cô học theo động tác an ủi của anh vừa nãy, vỗ nhẹ vào tấm lưng rộng lớn ấm áp của anh, như đang vuốt ve bộ lông của một chú chó to lớn, nhẹ nhàng hứa hẹn: “Được, em hứa với anh.”


Ôn Sùng Lâm hơi cúi người xuống để phù hợp với chiều cao của vợ, rồi anh vùi đầu vào hõm vai cô. Nhìn cái bóng chồng lên nhau của hai người trên nền xi măng, anh cất giọng khàn khàn nói: “Không được lừa anh nữa, cũng không được trốn tránh anh nữa.”


Anh vừa nói vừa siết chặt vòng tay đang ôm eo cô, buộc người phụ nữ trong lòng áp sát vào anh, khăng khít không một kẽ hở.


Hơi thở của Ôn Sùng Lâm bao bọc lấy cô, trái tim đang chênh vênh dường như cuối cùng đã tìm được bến đỗ yên bình, Khương Nguyệt trịnh trọng gật đầu: “Được, em cũng hứa với anh chuyện này.”


Ôn Sùng Lâm: “Phải yêu anh mãi mãi.”


Khương Nguyệt tiếp tục gật đầu: “Được.”


Lần này hậu quả gây ra còn nghiêm trọng hơn cái lần bà Ôn lén anh đến quán bar xem vũ công nam nhảy thoát y. Ôn Sùng Lâm vẫn đang suy nghĩ xem phải làm thế nào để bà Ôm dỗ dành anh, giây tiếp theo, người phụ nữ trong lòng đã ngẩng đầu lên khỏi vòng tay anh, đưa tay cẩn thận vuốt ve mặt anh.


Khương Nguyệt đột nhiên hỏi: “Anh ăn tối chưa?”


Lái xe từ thành phố B đến đây ít nhất phải mất ba tiếng, khoảng thời gian ấy cũng chính là khoảng cách từ cuộc gọi cuối cùng giữa hai người.


Ôn Sùng Lâm nhìn chằm chằm vào cô: “Vợ sắp bỏ anh đi mất rồi, làm gì còn tâm trí mà ăn tối nữa.”


“......”


Khương Nguyệt chợt nín thở, nghĩ đến Ôn Sùng Lâm hay đau dạ dày, hôm nay lại không ăn uống đúng giờ, sự áy náy và tự trách trong lòng cô lập tức lên đến đỉnh điểm.


“Ông nội và bố mẹ đã đi ngủ hết rồi, để em vào bếp nấu cho anh một bát mì nhé.”


Ôn Sùng Lâm khẽ “ừm” một tiếng, để mặc người phụ nữ trước mắt nắm tay anh bước vào nhà.


Đèn trong sân vẫn còn sáng, Khương Nguyệt bảo Ôn Sùng Lâm ngồi xuống ghế đá nghỉ ngơi trước, cô sẽ vào bếp nấu mì rồi nhanh chóng quay lại.


Ôn Sùng Lâm nhìn thấy cây tỳ bà cành lá sum suê sai trĩu quả trong sân, cả ngôi nhà nhỏ đắm chìm trong hương hoa thanh nhã và ngào ngạt, có thể thấy được chủ nhân của khu vườn là một người có tâm hồn thơ mộng.


Khương Nguyệt tuy không giỏi nấu nướng nhưng vẫn nấu được mấy món đơn giản. Trước khi múc ra bát, cô còn cố ý cho thêm hai quả trứng chần.


“Chắc anh đói lắm rồi phải không, chưa ăn tối mà còn lái xe lâu như thế nữa.”


Khương Nguyệt đặt bát mì đã nấu xong trước mặt Ôn Sùng Lâm. Cô dùng hai tay chống cằm, im lặng ngồi bên cạnh bầu bạn với anh.


Nhìn bát mì nghi ngút khói trước mặt, Ôn Sùng Lâm quay đầu sang, vừa hay bắt gặp ánh mắt chăm chú của vợ, đôi đồng tử màu hổ phách lấp lánh như ẩn chứa vô vàn vì tinh tú.


Ôn Sùng Lâm thoáng rung động, anh đột nhiên nghiêng người lại gần, há miệng cắn nhẹ vào đôi môi đỏ mọng của cô. Lực của anh mạnh hơn hẳn mọi khi, Khương Nguyệt khẽ “ưm” một tiếng vì đau, cơ thể hơi cứng lại, nhưng không hề né tránh.


Khương Nguyệt cứ ngỡ Ôn Sùng Lâm định hôn cô, nhưng người đàn ông trước mặt chỉ đơn thuần cắn yêu cô một cái rồi bình tĩnh lùi người về, cầm đôi đũa sạch lên bắt đầu ăn mì.


Có lẽ anh đã đói thật rồi, mặc dù anh ăn uống rất tao nhã nhưng tốc độ lại cực kỳ nhanh, chỉ trong thoáng chốc đã ăn hết một bát mì đầy ắp.


Khương Nguyệt thoáng xót xa, cô rót một ly nước ấm đặt bên tay anh, dịu dàng nhắc nhở: “Anh ăn chậm thôi, không đủ em lại nấu thêm.”


Ôn Sùng Lâm: “Đủ rồi.”


Anh chỉ muốn ăn nhanh cho xong để còn làm việc quan trọng khác nữa.


“Vậy anh cứ ăn đi, em đi lấy gối mới và đồ dùng vệ sinh cá nhân.” Nói rồi Khương Nguyệt đứng dậy, còn dặn lại một câu, “Ăn xong cứ để bát đũa vào bồn rửa, lát nữa em rửa cho.”


Từ sân nhỏ trở về phòng ngủ, Khương Nguyệt lấy gối trong tủ quần áo ra, sau đó lại lấy thêm một bộ đồ ngủ sạch sẽ của Khương Tế Minh.


Đèn ngoài sân vẫn sáng, đôi lúc lại vẳng đến vài tiếng ve kêu, ánh mắt Khương Nguyệt xuyên qua khung cửa sổ nhìn bóng dáng cao lớn dưới gốc cây tỳ bà, trong lòng vẫn cảm thấy mơ hồ.


Tựa như một cơn ác mộng đeo bám mãi không tan cuối cùng đã kết thúc, khoảnh khắc này mới là chân thật nhất.


Sắp xếp chăn gối xong xuôi, khi Khương Nguyệt bước ra ngoài thì thấy Ôn Sùng Lâm đang rửa bát trong bếp. Ánh sáng của đèn và bóng tối của màn đêm khắc họa nên thân hình cao ráo thẳng tắp như cây tre của anh, tay áo sơ mi xắn đến khuỷu tay, để lộ hai cánh tay trắng lạnh rắn rỏi.


Ánh mắt Khương Nguyệt như tạm dừng, cô đứng lặng nhìn anh một hồi lâu, một góc nào đó trong trái tim đã hoàn toàn đổ nát. Cô khẽ chớp đôi mắt cay xè, bước thẳng về phía Ôn Sùng Lâm rồi nhẹ nhàng ôm lấy anh từ phía sau. 


Cảm nhận được sự mềm mại đang áp sát vào lưng, động tác lau tay của Ôn Sùng Lâm thoáng khựng lại, cụp mắt nhìn đôi tay trắng nõn thon thả đang vòng quanh eo mình.


Giọng nói dịu dàng của người phụ nữ vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch: “Ôn Sùng Lâm, em xin lỗi anh.”


Khương Nguyệt cọ gò má vào tấm lưng rộng rãi rắn chắc của người đàn ông, giọng nói đầy ắp sự hối lỗi: “Trước đây em cứ nói sẽ đối xử tốt với anh, vậy mà hôm nay lại làm anh thất vọng.”


Cô thậm chí còn không hỏi anh nguyên do mà đã chuẩn bị tinh thần cho sự chia ly. Trong khi đó anh luôn kiên định lựa chọn cô, từ bỏ khối tài sản khổng lồ mà ông cụ Ôn để lại.


Trên màn trời bao la là ngàn vì tinh tú lấp lánh, ánh trăng bàng bạc hắt bóng những cành lá sum suê xuống mặt đất, tạo ra những vệt bóng cây loang lổ.


Khương Nguyệt có biết bao lời muốn nói, nhưng tất cả đều nghẹn lại ở cổ họng, trái tim như đắm chìm trong dòng nước ấm áp, vừa chua xót vừa tê dại.


Ôn Sùng Lâm không thể nói rõ cảm xúc lúc này là gì, chỉ biết rằng anh rất muốn ôm cô thật chặt, hôn cô thật lâu, nhưng tay anh đang ướt nên chỉ có thể nghiêng đầu, nhẹ nhàng đáp lại: “Khương Nguyệt, anh sẽ không bao giờ thất vọng về em.”


Kể từ khoảnh khắc trái tim anh rung động vì cô, Ôn Sùng Lâm đã biết mình hoàn toàn yêu say đắm rồi.


Dù có bảo anh làm gì thì anh cũng cam tâm tình nguyện.


Trước
Chương 55
Sau
Bình Luận (0)
Chương này chưa có bình luận nào
Truyện Cùng Thể Loại
truyện cùng thể loại
Tình Cờ Gặp Lại Crush Ở Buổ...
Tác giả: Quân Tử A Quách Lượt xem: 155,035
Ranh Giới Nhập Nhèm
Tác giả: Thời Tinh Thảo Lượt xem: 1,671,760
Noãn Chi
Tác giả: Dạ Tử Sân Lượt xem: 303,307
Gốc Tuyết Tùng Trong Màn Sư...
Tác giả: Nhất Thốn Chu Lượt xem: 102,752
Ngoảnh Lại Ngắm Trăng Về
Tác giả: Kim Vụ Lượt xem: 397,313
Trăng Dẫn Lối Nhạn Về
Tác giả: Nhất Thốn Chu Lượt xem: 239,644
Ngõ Cũ Tình Sâu
Tác giả: Tứ Hành Nhất Lượt xem: 120,139
Chìa Khóa Trái Tim
Tác giả: Yến Sơn Kim Ngô Lượt xem: 60,784
Đêm Tân Hôn Dịu Dàng
Tác giả: Nhất Mai Dữu Lượt xem: 177,448
Đang Tải...