Chương 68: NGOẠI TRUYỆN
Đăng lúc 17:43 - 17/05/2026
1,514
0
Trước
Chương 68
Sau

Điều mà Khương Nguyệt không hề biết là trong khoảng thời gian Ôn Hựu Thanh lẩn trốn, dù Ôn Sùng Lâm không hề nhắc đến và bề ngoài vẫn tỏ ra bình thường, nhưng nỗi sợ hãi vẫn luôn thường trực trong lòng anh.


Sống ba mươi năm trên đời, chẳng có mấy chuyện khiến anh sợ hãi.  


Khi còn trẻ, Ôn Sùng Lâm từng bị ngã khỏi lưng ngựa, suýt chút nữa còn bị thương nặng. Đó là lần đầu tiên anh nếm trải cảm giác sợ hãi, sau đó anh đã chọn luyện cưỡi ngựa liên tục, luyện đến khi thuần thục, luyện đến khi nỗi sợ hãi cũng dần trở nên chai sạn. 


Đến mức sau này khi đối mặt với cảm xúc tương tự, cách anh ứng phó luôn là trực diện đối mặt với nỗi sợ đó, cho đến khi chiến thắng nó.


Nhưng nỗi sợ hãi lần này hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của anh.


Mỗi khi đêm về, Ôn Sùng Lâm thường xuyên giật mình tỉnh giấc từ trong cơn ác mộng Khương Nguyệt đang chìm trong biển lửa, điều đầu tiên anh làm khi mở mắt là xác nhận sự tồn tại của vợ mình.


Sau đó nhẹ nhàng ôm người phụ nữ bên cạnh vào lòng, tham lam hít hà mùi hương quen thuộc trên mái tóc cô, cảm nhận từng tấc da thịt trên người cô, chỉ có như vậy mới xoa dịu được nỗi bất an trong lòng, rồi anh tỉnh táo mà kiềm chế ôm cô chìm vào giấc ngủ.


Dần dà, Ôn Sùng Lâm mới muộn màng nhận ra cảm giác sợ hãi mất đi Khương Nguyệt chính là nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng anh.


Dù anh có cố gắng thế nào cũng không thể vượt qua được.


.....


Màn đêm dần buông, Khương Nguyệt gọi điện thoại cho Lâm Chiếu Tuyết để trao đổi các lưu ý cho phù dâu, xong việc rồi quay lại phòng ngủ, cô mới phát hiện trong căn phòng rộng lớn không thấy bóng dáng Ôn Sùng Lâm đâu.


Khương Nguyệt ra khỏi phòng ngủ, chưa đi được mấy bước thì đã thấy đèn phòng sách còn sáng. Ánh sáng lạnh hắt qua khe cửa, in rõ một vệt sáng thẳng tắp rõ ràng trên tấm thảm hành lang.


Lúc này trong phòng sách, Ôn Sùng Lâm đang họp với một số lãnh đạo cấp cao của trụ sở chính, liên quan đến một chương trình tính toán AI quy mô lớn mà Phàm Tấn vừa tham gia phát triển gần đây.


“Hiện tại LTV của người dùng đang khá thấp, trước khi đối thủ thực hiện tích hợp đa phương thức, chúng ta nhất định phải kiểm soát chi phí mô hình.”


Ôn Sùng Lâm thong thả lật xem tài liệu trước mặt, đưa ra ý kiến sửa đổi cho phòng kỹ thuật. Qua khóe mắt, anh thấy cửa phòng sách được ai đó mở hé, một cái đầu mềm mại cẩn thận ló vào, hình như sợ làm phiền công việc của anh.


Ôn Sùng Lâm liếc mắt nhìn, ánh mắt dịu dàng nhắm thẳng vào đôi mắt đang nhìn anh chăm chú của bà Ôn.


Khương Nguyệt thấy anh đang họp, nhận ra mình đến không đúng lúc, đang định quay người rời đi thì người đàn ông cách đó không xa vẫy tay gọi cô lại, ra hiệu cho cô đến gần.


Khương Nguyệt cong môi cười, lon ton chạy bước nhỏ đến bên cạnh anh. Cô vốn định ngồi xuống chiếc ghế đối diện Ôn Sùng Lâm, nào ngờ cánh tay ai đó lại quá dài, nhẹ nhàng ôm lấy eo cô rồi kéo cô ngồi gọn vào lòng mình.


Khương Nguyệt loạng choạng lùi nửa bước rồi ngồi phịch xuống đùi anh.


Cô mím chặt môi, cố nén tiếng kêu kinh ngạc. Vừa quay đầu nhìn lại, bất chợt thấy mình đối diện với màn hình máy tính của Ôn Sùng Lâm, mà trên màn hình là những người đang tham gia cuộc họp khác, người nào cũng mặc vest chỉnh tề, vẻ mặt nghiêm túc.


Đột ngột xông vào cuộc họp video của người khác khiến Khương Nguyệt giật mình tái mét mặt, sợ đến mức suýt bật dậy khỏi đùi Ôn Sùng Lâm. Nhưng bàn tay của ai đó đang ghì chặt eo cô cứ như thanh sắt nung đỏ được hàn chết vậy, mặc cô giãy giụa thế nào, anh chỉ càng ôm cô chặt hơn.


Sau tai cô vang lên giọng nói trầm ấm cố ý hạ thấp của người đàn ông, hơi thở ấm áp lởn vởn trên làn da non mềm ở gáy cô: “Đừng sợ, anh không bật camera.”


“....”


Khương Nguyệt không kìm được lườm anh một cái sắc lẹm, tên này rốt cuộc có biết làm người ta sợ hãi đến thót tim là cảm giác thế nào không.


Sợ làm phiền đến cuộc họp của ai đó, Khương Nguyệt không dám cử động lung tung. Cô chán nản nhìn những tài liệu phức tạp khó hiểu trước mắt, toàn là phân tích kỹ thuật với lắm thuật ngữ chuyên ngành, nhìn lâu chỉ thấy đau mắt.


Lúc này đã đến lượt người của các phòng ban khác báo cáo công việc, Khương Nguyệt cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình, kiên nhẫn chờ đợi Ôn Sùng Lâm kết thúc cuộc họp. Ấy vậy mà người đang ôm cô lại chẳng ngoan ngoãn chút nào, lúc thì vuốt ve bụng dưới của cô, lúc lại không ngừng nghịch ngón tay cô, sống mũi cao thẳng thi thoảng lại cọ xát vào sườn cổ thanh mảnh của cô.


“......”


Vô số những hành động nhỏ nhặt ấy khiến Khương Nguyệt mặt đỏ tai hồng, cô chỉ có thể cắn chặt môi để không phát ra tiếng động, nghi ngờ mãnh liệt rằng sinh vật đang ôm cô lúc này rốt cuộc là người hay là chó.


Nhận thấy hành động của ai đó ngày càng táo bạo, Khương Nguyệt quay đầu nhìn người đàn ông phía sau, đôi mày thanh tú khẽ chau lại, ánh mắt trong veo pha chút ý cảnh cáo dịu dàng.


Hàng mi dày cong vút của Ôn Sùng Lâm chớp nhẹ, trong ánh mắt anh là nụ cười mập mờ, còn trên gương mặt thanh tú như ngọc lại hiện lên vẻ vô hại ngây thơ đến lạ lùng.


Dùng ánh mắt cảnh cáo không có tác dụng, Khương Nguyệt đành bất lực chỉ vào cuộc họp đang diễn ra, cố gắng dùng khẩu hình nhắc nhở anh: anh đừng có đùa với lửa!


Cô vừa mới hé miệng, Ôn Sùng Lâm đã cười tủm tỉm cúi người ghé sát lại, ngón tay thon dài trắng ngần của anh khẽ nhéo cằm cô, thành thạo ngậm lấy đôi môi mềm mại đỏ mọng của cô, dịu dàng mút mát, cuốn lấy đầu lưỡi cô rồi từ từ tiến vào bên trong thăm dò.


Anh hoàn toàn thay đổi rồi, chẳng còn chuyên tâm vào công việc nữa!


Chiếc mic bên cạnh vẫn đang vang vọng tiếng báo cáo của những người tham gia họp: “Chi phí thu hút khách hàng của quý 3 đã tăng 20% so với trước đây, chúng tôi dự định để phòng Marketing phối hợp với phòng Truyền thông, thực hiện số lượng lớn nội dung sáng tạo thứ cấp, sử dụng thuật toán phân phối theo trọng số...”


Như thể người báo cáo đang đứng ngay bên cạnh hai người, tim Khương Nguyệt chợt lỡ nhịp, cô ngẩn người một lát, hàng mi run rẩy vì căng thẳng.


Sự mềm mại cứ mải miết đuổi theo môi cô, đầu lưỡi linh hoạt của người đàn ông cạy mở hàm răng đang khép chặt của cô, hai luồng hơi thở nồng nàn quấn quýt lấy nhau. Khương Nguyệt suýt chút nữa không thở nổi, vô thức nắm chặt cà vạt của Ôn Sùng Lâm đang rủ trên người cô, cố gắng không để bản thân phát ra một tiếng động nào dù hô hấp đã loạn nhịp.


Có lẽ tư thế này hôn chưa đủ thỏa mãn, Ôn Sùng Lâm dùng một tay ôm trọn vòng eo thon thả của vợ, tay kia đỡ lấy đùi cô, chẳng nói chẳng rằng mà bế cô lên rồi đặt trên chiếc bàn làm việc gỗ sồi rộng lớn, khẽ gạt những tập tài liệu vướng víu sang một bên.


Toàn bộ quá trình diễn ra một cách liền mạch, cánh môi Ôn Sùng Lâm không hề rời khỏi Khương Nguyệt.


Không biết đã hôn bao lâu, Ôn Sùng Lâm cuối cùng cũng như thức tỉnh lương tâm mà dừng lại đôi chút. Khương Nguyệt hơi ngẩng đầu, gương mặt nhỏ xíu chỉ bằng lòng bàn tay đỏ bừng như nhỏ máu, đôi mắt ngập tràn hơi nước long lanh, thút thít tố cáo anh: “Anh đúng là điên rồi!”


Cánh tay săn chắc của Ôn Sùng Lâm chống trên bàn làm việc, bao trọn vợ trong vòng tay mình. Đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào đôi môi đang khép mở mời gọi của cô, không kìm được lòng lại cúi xuống hôn thêm một cái.


Nụ hôn lần này dịu dàng và kiềm chế hơn, không còn mạnh mẽ áp đảo như trước, mang theo chút gì đó của sự yêu thương trân trọng như báu vật.


Im lặng chốc lát, Ôn Sùng Lâm gạt nhẹ những sợi tóc lòa xòa trên má cô, khàn giọng nói: “Anh tắt micro rồi.”


Công việc của anh đã kết thúc, tiếp theo không cần phát biểu nữa, bà Ôn cũng không cần phải căng thẳng đến mức này.


Nghe vậy, Khương Nguyệt lườm anh: “...Sao anh không nói sớm?”


Khiến cô thấp thỏm lo âu nhẫn nhịn từ nãy đến giờ, sợ rằng vừa lên tiếng sẽ mất hết thể diện!


Ôn Sùng Lâm kéo phăng chiếc cà vạt trước ngực, nắm lấy bàn tay mềm mại trắng nõn của Khương Nguyệt đặt lên cúc áo đầu tiên trên cổ áo sơ mi của mình rồi mở nó ra.


Anh cụp mắt xuống, nở một nụ cười đầy lịch lãm và nho nhã, nhưng lời nói thốt ra lại mang theo chút vẻ xấu xa phóng túng: “Em muốn rên thì cứ rên đi, có rên lớn đến mấy cũng chẳng sao.”


Khương Nguyệt khẽ hừ một tiếng, kiêu hãnh quay đầu đi: “Em không thèm rên.”


Ôn Sùng Lâm vứt chiếc áo sơ mi nhăn nhúm sang một bên, ánh mắt dịu dàng đầy cưng chiều, nâng tay véo nhẹ gò má mềm mại của vợ: “Được, không rên thì thôi.”


Anh cong môi cười: “Vậy nghe anh thở dốc.”


Khương Nguyệt: “......”


Trước
Chương 68
Sau
Bình Luận (0)
Chương này chưa có bình luận nào
Truyện Cùng Thể Loại
truyện cùng thể loại
Tình Cờ Gặp Lại Crush Ở Buổ...
Tác giả: . Lượt xem: 176,830
Ranh Giới Nhập Nhèm
Tác giả: Thời Tinh Thảo Lượt xem: 1,703,470
Noãn Chi
Tác giả: DTS Lượt xem: 352,817
Gốc Tuyết Tùng Trong Màn Sư...
Tác giả: NTC Lượt xem: 119,732
Ngoảnh Lại Ngắm Trăng Về
Tác giả: . Lượt xem: 435,875
Trăng Dẫn Lối Nhạn Về
Tác giả: NTC Lượt xem: 279,563
Ngõ Cũ Tình Sâu
Tác giả: . Lượt xem: 152,100
Chìa Khóa Trái Tim
Tác giả: . Lượt xem: 68,860
Đêm Tân Hôn Dịu Dàng
Tác giả: NMD Lượt xem: 206,822
Đang Tải...